Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Trung tâm dạy nghề nhân đạo LINH QUANG-HÀ NỘI


Đợt về phép vưa rồi,tôi có đến thăm TT dạy nghề LINH QUANG của thầy giáo Trần duyên Hải. Được biết, trong tình hình hiện nay, dù rất cố gắng hoạt động, nhưng Trung tâm Nhân đạo Linh Quang vẫn còn phải đối mặt với nhiều khó khăn và thiếu thốn, rất mong sự giúp đỡ và những tấm lòng hảo tâm của mọi người sẽ góp phần nâng đỡ những mảnh đời bất hạnh nơi đây, để họ có thêm điều kiện ổn định cuộc sống và hòa nhập cộng đồng./.

Trung tâm dạy nghề nhân đạo tạo việc làm cho trẻ em tàn tật Việt Nam
Đ/c : 25/48 ngõ Linh Quang – Văn Chương – Đống Đa – Hà Nội
Đt : 043.518 6901 - 043.8519 774 - Tel/ Fax : 043.5183 481
Website : daynghenhandao.org
Email : treemkhuyettat@gmail.com

Sau chiến trang năm 1975 đời sống nhân dân Việt Nam vô cùng khó khăn, trẻ em nghèo từ các tỉnh tìm về Hà Nội kiếm sống bằng việc đánh giầy, bán báo, nhặt rác thải, móc túi, ăn xin … ban đêm các em phải ngủ ở nhà ga, vườn hoa, vỉa hè nơi công cộng… Các em luôn luôn phải đối mặt với cái đói, cái rét và những tệ nạn xã hội. Các em mơ ước được thay đổi bằng nghề nghiệp và việc làm chính đáng để đảm bảo ổn định cuộc sống lâu dài. Trong cối cảnh lịch sử đó Trung tâm dạy nghề nhân đạo tạo việc làm cho trẻ em tàn tật Việt Nam do nhà giáo Trần duyên Hải sáng lập đã ra đời, và đây cũng là địa chỉ đầu tiên dạy chữ dạy nghề và tạo việc làm miễn phí ở Việt Nam dành cho những đối tượng thanh thiếu niên khuyết tật, mồ côi, lang thang cơ nhỡ, trẻ em bị bạo hành gia đình, bị xâm hại tình dục, con em gia đình thương binh liệt sĩ. Khởi đầu từ một cơ sở đi thuê ở địa chỉ số 33 Hàng Đào, rồi đến 18 Trần Quý Cáp, sau lại chuyển về 110 Linh Quang, và nhiều nơi khác tiếp theo, mỗi khi chờ địa chỉ mới Thầy trò lại tìm về bờ hồ hoàn kiếm để nương náu qua ngày đến năm 1990 nhà giáo Trần Duyên Hải đã động viên vợ con mua được mảnh đất cùng 3 gian nhà cấp 4 tại số 35 tổ 62 ngõ Linh Quang, phường Văn Chương, quận Đống Đa Hà Nội. Như vậy nhà giáo Trần Duyên Hải cùng với hàng trăm số phận bất hạnh đã và đang được giúp đỡ tại Trung Tâm trong nhiều năm qua, đến giờ mới có được căn nhà dành riêng của mình để làm Trung tâm dạy chữ dạy nghề ( không còn phải đi thuê ).
Là người cầm lái con tàu cuối cùng chở những hành khách đặc biệt tiếp tục vững bước trên con đường đầy gian khổ. Đến năm 2000 Trung tâm được giáo sư Nguyễn Tài Thu chủ tịch hội Cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam đến thăm và tặng quà, ông đã phải khóc trước cảnh những trẻ em khuyết tật đang được nhà giáo Trần Duyên Hải chăm sóc, dạy chữ và dạy nghề miễn phí. Sau những lần giáo sư Nguyễn Tài Thu đến thăm ông đã quyết định : Thành lập Trung tâm dạy nghề nhân đạo – tạo việc làm cho trẻ em tàn tật, trực thuộc TW hội cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam, do nhà giáo Trần Duyên Hải làm giám đốc, tại địa chỉ : số nhà 25/48 ngõ Linh Quang, phường Văn Chương, quận Đống Đa, Hà Nội ( Quyết định số 91 QĐ – TC ngày 18 tháng 01 năm 2001 của TW HCTTETTVN). Hàng năm Trung tâm tiếp nhận nuôi, đào tạo nghề và tìm kiếm việc làm cho gần 200 học sinh khuyết tật, mồ côi, lang thang cơ nhỡ, con em gia đình thương binh liệt sỹ và những trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt. Ngoài ra Trung tâm còn trợ giúp tìm kiếm việc làm miễn phí cho hàng trăm phụ nữ và trẻ em bị bạo hành gia đình, bị bán ra nước ngoài, bị xâm hại tình dục khi họ được trở về với quê hương. Do hoạt động tích cực đã đem lại hiệu quả cao, có nhiều người tìm đến nhờ Trung tâm trợ giúp trong đó có những đối tượng ngoài trẻ em. Vì vậy TT cần phải có thêm chức năng để đáp ứng như cầu đòi hỏi của xã hội. Đến ngày 19/11/2009 Trung tâm dạy nghề nhân đạo – tạo việc làm cho trẻ em tàn tật chính thức chuyển hoạt động sang TW Hội Chữ Thập Đỏ Việt Nam với tên gọi : Trung tâm dạy nghề nhân đạo tạo việc làm cho trẻ em tàn tật Việt Nam.

Hơn 30 năm qua Trung tâm không ngừng phát triển, đã trợ giúp và dạy nghề, tìm kiếm việc làm miễn phí cho hơn 10.000 học sinh khuyết tật, mồ côi, lang thang cơ nhỡ, trợ giúp và tìm kiếm việc làm miễn phí cho hàng chục ngàn lượt người nghèo ở các tỉnh về thủ đô tìm cuộc sống. Trợ giúp, dạy nghề và tìm kiếm việc làm cho hàng ngàn phụ nữ và trẻ em bị bạo hành gia đình, phụ nữ trẻ em bị bán ra nước ngoài khi họ được trở về quê hương, phụ nữ và trẻ em bị xâm hại tình dục. Nhận được nhiều giấy khen, bằng khen của Đảng và Nhà nước, đã được các cơ quan chức năng thông tấn báo chí trong và ngoài nước đưa tin động viên khen ngợi. Trung tâm có được những thành tích trên, giữ vững và ổn định phát triển là nhờ có sự đoàn kết nhất trí cao của cán bộ, các thầy cô giáo, những tình nguyện viên, đứng đầu là giám đốc Trung tâm nhà giáo Trần Duyên Hải cùng sự giúp đỡ quý báu của các cơ quan doanh nghiệp, tổ chức, các nhà hảo tâm trong và ngoài nước đã đồng hành cùng Trung tâm trong nhiều năm qua.
Chỉ có nghề nghiệp, việc làm mới giúp các em thoát khỏi nghèo khó và vượt qua được nỗi bất hạnh của số phận, để các em sớm hòa nhập cộng đồng.
Hãy chung tay vun trồng quả phúc
Cho con cháu hưởng đức mai sau
Và xua tan tai họa trái oan
Để thế gian ngập tràn hạnh phúc.

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

TỔ QUỐC NHÌN TỪ BIỂN

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển
Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa
Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả
Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo
Lạc Long cha nay chưa thấy trở về
Lời cha dặn phải giữ từng thước đất
Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
Những đau thương trận mạc đã qua rồi
Bao dáng núi còn mang hình góa phụ
Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa
Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử
Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
Những chàng trai ra đảo đã quên mình
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước (*)
Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi
NGUYỄN VIỆT CHIẾN
Cám ơn tác giả đã tâm huyết với biển đảo Quê hương
Bốn câu thơ cuối là sự trả lời đanh thép của một dân tộc anh hùng có chiều dài lịch sử 4000 năm đựng nước và giữ nước
Nếu Tổ Quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

Trò chuyện với nữ Việt kiều Đức trong vụ cô "Lượm" của "Người xây tổ ấm"

(NguoiViet.de) Trong khi đưa tin về vụ cô „Lượm“ của chương trình „Người xây tổ ấm“ (NXTA) có một vài bài báo viết rằng, một nữ Việt kiều Đức tên là Ngọc Điệp đã gửi cho „Lượm“ hai triệu đồng. Ít người biết rằng, người nữ Việt kiều Đức hảo tâm ấy chính là cộng tác viên của Báo điện tử NguoiViet.de, người vẫn thi thoảng xuất hiện với cái tên Ngọc Điệp ở vị trí „Người đăng tin“. Là chỗ quen thân và vẫn thường được Ngọc Điệp giúp đỡ đăng thơ và truyện ngắn trên NguoiViet.de, chị Thu Hà (Cottbus, CHLB Đức) đã thuật lại những cuộc chuyện trò giữa hai chị em xung quanh vụ cô „Lượm“.

NguoiViet.de tự đặt tiêu đề và xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Thùy Dương trao 2 triệu cho chị Lê Thị Lượm qua sự ủy quyền của cô Ngọc Điệp - Việt kiều Đức. Ảnh: Dân Trí
Thùy Dương trao 2 triệu cho chị Lê Thị Lượm qua sự ủy quyền của cô Ngọc Điệp - Việt kiều Đức. Ảnh: Dân Trí

Cách đây mấy tuần tôi nhận được email của chị gửi, lời nhắn rất ngắn gọn: "Em vào xem chương trình qua đường link này nhé, cảm động lắm". Tôi ấn chuột vào đường link chị gửi. Đúng như chị nói, thật cảm động rơi nước mắt trước một số phận đầy thương tâm của nhân vật Lượm. Xem đến lần thứ 3 mà tôi vẫn rơi nước mắt.
Tôi gọi điện cho chị và hai chị em cũng nói chuyện nhiều về buổi truyền hình trực tuyến đó. Có lẽ vì chị nhạy cảm  hơn tôi, nên chị vẫn quay quắt về vụ "cô bé Lượm". Tôi thì chỉ đọc và xem, để biết xã hội vẫn còn nhiều mảnh đời đau thương, nhưng đáng trân trọng.
Vì có người bạn sắp về phép, nên hai chị em hẹn nhau cuối tuần gặp mấy người bạn nữa tại khu giao hàng Đồng Xuân Berlin. Tất cả chúng tôi đều được chị gửi đường link đó, nên ai cũng đã xem rồi. Mấy người bạn tôi bàn nhau gửi tiền hoặc quà qua cô bạn sắp về phép đến quyên góp cho Lượm. Biết chị từ trước đến giờ vẫn hay làm những việc từ thiện, nên tôi nói đùa chị: "Chị gái đi đầu phong trào đi... Hihihi…". Không ngờ chị quay sang tôi và nói: "Lần vừa rồi về VN ăn Tết, chị đã xem chương trình đó, và quyên góp cho cô bé Lượm hai triệu đồng rồi em ạ". Tôi ngước mắt nhìn chị và nói: "Trời! Thì ra bà chị mình bị sợi dây nhạy cảm trói từ bao giờ rồi. Chị kể cho bọn em nghe từ đầu đi! Sao mà có địa chỉ của Lượm để gửi tiền thế?“.
Chị chậm rãi kể: Đầu tháng Giêng năm 2011 chị về VN nghỉ Tết, vô tình chị được xem chương trình „Người xây tổ ấm“ của Đài truyền hình VN, nói về mối tình đầu của Lượm. Câu chuyện của Lượm đã làm chị rất xúc động và khóc rất nhiều. Ngay hôm sau chị viết email cho tintuconline để hỏi địa chỉ và số điện thoại của Lượm, nhưng chờ mãi không thấy trả lời. Không biết cách nào để liên lạc với Lượm, chị lại tiếp tục tìm kiếm và rồi chị cũng tìm thấy email của Lượm dưới bài dự thi của cô bé. Chị vui mừng vô cùng và ngày hôm sau lập tức liên lạc với Lượm qua điện thoại, và có nhã ý gửi tiền để giúp đỡ 2 mẹ con cô bé. Sau khi thuyết phục mãi cô bé mới nói với chị rằng: "Con không nhận tiền của cô đâu, nhưng nếu cô cứ muốn gửi thì con chỉ xin cô từ 100 đến 200,000 VN đồng thôi". Cảm động về cô bé nghèo nhưng vẫn có lòng tự trọng, nên trước Tết 3 ngày chị đã ra bưu điện chuyển tiền nhanh 2 triệu để 2 mẹ con Lượm có tiền tiêu tết. Trong những ngày còn ở VN, chị và Lượm hay liên lạc điện thoại, vì chị rất quan tâm đến sức khỏe của cu Khiêm (con trai Lượm).
Cả mấy đứa chúng tôi cùng kêu lên "WOA", chị mình thật tuyệt!
Thế rồi chúng tôi chia tay nhau ra về. Ba ngày sau, nhận được tin nhắn của chị: "Em ơi! Cô bé Lượm không phải là thật".
Thật ra tôi cũng không quan tâm vụ của Lượm lắm, vì cũng như bao bài báo và những bài dự thi khác thôi. Đọc và xem, thấy hay và có tính văn học thì mình gửi nhận xét để ủng hộ tác giả thôi. Nhưng thấy chị rất thật tâm lo cho cô bé Lượm, nên tôi lại vào mạng tìm những bài nói về cô bé Lượm và tìm thấy trên Báo NguoiViet.de ngày 03.03.2011 bản tin „Công an vào cuộc điều tra vụ cô "Lượm" trong "Người xây tổ ấm" lừa hàng triệu khán giả truyền hình“. Đúng là không có gì hồi hộp hơn khi đọc được những thông tin gay cấn như thế. Thế rồi tôi cũng bị lôi cuốn vào những bài viết về Lượm, phần vì muốn biết được cô bé Lượm đó sẽ ứng xử thế nào, khi  làm tổn thương đến những khán giả, đã chia sẻ tình thương yêu và sự cảm thông cho mình, và cả những nhà hảo tâm đã quyên góp cho Lượm. Rồi còn  chương trình NXTA sẽ tiếp tục ra sao? Nhà đài có chịu xin lỗi không?
Sau khi đọc những bài viết về Lượm, tôi đã điện cho chị, hai chị em lại có chuyện để nói. Tôi hỏi chị: "Chị gái ơi! Sự việc diễn biến thế nào, kể cho em nghe đi! Từ hôm ấy chị còn liên lạc với „Lượm“ không"?
Chị nói: Vì chị là cộng tác viên của Báo NguoiViet.de, được Tổng biên tập (TBT) tin cậy trao cho quyền tự chọn bài và tự đăng tin tức, có thể đăng tin ở bất cứ chỗ nào có Internet, nên ngay trong thời gian đang về nghỉ Tết tại Việt Nam, chị đã tự tay đăng bài „Tình đầu bất hạnh của cô bé bụi đời“, nói về số phận éo le của Lượm lên Nguoiviet.de. Khi quay sang Đức chị vẫn giữ liên lạc với „Lượm“. Chị đã định sưu tầm các bài nói về nỗi bất hạnh của Lượm, rồi đăng tiếp lên NguoiViet.de để ủng hộ hai mẹ con Lượm.
Bỗng một sáng sớm, vừa ngủ dậy, đang chuẩn bị đi làm thì TBT gọi điện bảo: „Cái cô Lượm mà Điệp cho tiền ấy đang bị công an điều tra, vào NguoiViet.de mà xem cụ thể“. Chị còn không tin, nhưng đọc kỹ bài báo đó do TBT đích thân đăng lên, không thể nào sai sót được. Khi biết rõ „Lượm“ là Thùy Dương và đã lừa dối hàng triệu khán giả cũng như bản thân mình, chị rất bực.
Ngay sau đó chị vào Yahoo thì thấy tin nhắn của Lượm: "CON XIN LỖI CÔ CON KHÔNG CỐ Ý LỪA CÔ VÀ MỌI NGƯỜI", chỉ có vậy thôi. Chị lập tức viết email và gọi điện cho Dương, nhưng không liên lạc được nữa. Chị rất giận Dương, vì gần đến ngày bị phát giác Dương vẫn nói dối chị, mặc dù ngày nào 2 cô cháu cũng online với nhau. Sau khi bị báo chí đưa tin rùm beng, thì mấy ngày sau chị lại nhận được email của Dương rất dài gửi cho chị, đại ý là ngàn lần xin lỗi chị, không cố ý lừa dối chị và mọi người. Dương xin địa chỉ của chị và xin trả lại số tiền.
Chị đã làm từ thiện nhiều lần, nhưng chưa lần nào lại gặp trường hợp như thế này, chị  thực sự thất vọng về Dương, nhưng không vì thế mà chị thù ghét Dương. Sau khi sự việc xảy ra cô bé suy sụp hoàn toàn, khóc lóc với chị và nói chỉ muốn chết. Chị lo rằng, trong lúc tuyệt vọng có khả năng cô bé sẽ làm những điều dại dột. Nếu mình không rộng lòng tha thứ, cứ dồn người ta vào bước đường cùng thì hậu quả khôn lường, mà con trai của cô bé sẽ là người chịu hậu quả nặng nề nhất.
Trong bài hát "Để gió cuốn đi" của Trịnh Công Sơn có câu: "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng."  Chỉ có tấm lòng mới hóa giải được mọi thứ em ạ.
Tôi bảo chị: "Chị đúng là người phụ nữ đầy tình thương". 
Chị nói: Có lẽ do chị thừa hưởng tính thương người của bố mẹ chị, nên cảm thấy thanh thản khi tha thứ cho một người. Chị nghĩ không riêng gì chị mà tất cả những nhà hảo tâm đã giúp đỡ Dương, đều nghĩ như chị. Chính vì vậy mà mọi người không ai muốn nhận tiền lại, vì nghĩ Dương bây giờ cũng rất khó khăn. Riêng trường hợp của chị, vì Dương cứ đòi trả lại tiền và chị nghĩ, nếu không nhận lại thì Dương sẽ còn bị day dứt về hai triệu đồng ấy nên chị viết email cho Dương: „Số tiền hai triệu cô cho con, nhưng con cứ khăng khăng đòi trả lại. Cô sẽ nhận lại và nhờ con thay mặt cô đến tặng cho chị Lê Thị Lượm, ở  trọ tại 5/71 Nhật Lệ, TP Huế“. Và Dương đã làm đúng như thế.
Tôi lại đọc tiếp trên NguoiViet.de bài “Lượm” trả lại tiền cho các nhà hảo tâm, trong đó có nội dung sau:  
Cô Lê Thị Lượm nói trên là một nhân vật có thật và không biết cha mẹ mình là ai (không phải Lượm trong bản tường trình của Thuỳ Dương), được báo Tiền Phong vô tình phát hiện khi đang đi tìm "Lượm thật" trong lúc điều tra "Lượm giả" vừa qua. Một ông lão tốt bụng nhặt được cô khi mới được vài ngày tuổi dưới chân cầu Gia Hội, đem về nuôi và đặt tên Lượm. Sau một thời gian thì ông mất, Lượm sống lang thang. Hiện tại cô đang bán vé số và có một con nhỏ. Do Lượm bị bệnh tim, không làm việc được nhiều nên đã gửi con vào Trung tâm bảo trợ trẻ em Thủy Xuân.
Vào ngày 14.3, Thùy Dương đã đến nhà cô Lê Thị Lượm và trao tận tay số tiền 2 triệu trên.
Mấy hôm sau chị báo tin: "Sau khi nhận được tiền, cô Lê Thị Lượm đã gửi thư cảm ơn chị"
http://seablogs.zenfs.com/u/dUdRV_mYEQR0wORqp7rCLqqEAaXkqc68/photo/20110328061317191.jpg
Tôi nói đùa: "Chắc em cũng phải đổi tên là "Lượm" thôi, để được chị làm từ thiện... Hihihi“.
Chị bảo tôi:  "Thật ra lúc đầu chị cũng trách Dương, nhưng giờ đây Dương đã biết lỗi và đã xin lỗi mọi người, mong tất cả những nhà hảo tâm và mọi người hãy tha thứ cho lỗi lầm của Dương, để cô bé có cơ hội sửa đổi mình và làm lại cuộc đời! Chị lại thấy mình cũng thanh thản em à!".
"Ok! Em đến giờ đi làm rồi chị ơi! Tạm biệt chị nhé!".
Đặt máy xuống, vẫn còn văng vẳng bên tai những lời chị nói: "Trong bài hát "Để Gió cuốn đi" của Trịnh Công Sơn có câu: "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng." Chỉ có tấm lòng mới hóa giải được mọi thứ em ạ".
Vừa lái xe tôi vừa tự nhủ. Hay mình chả có lòng mà chỉ có ruột nhỉ? Thế nên không vị tha như chị được....
Thu Hà (Cottbus, CHLB Đức), tháng Ba 2011